Khi sảnh lễ tân ở chung cư trở thành trung tâm "buôn dưa lê" của các cô giúp việc

11:49 15/07/2019

Không chỉ riêng tôi mà hầu hết các cư dân trong khu chung cư tôi đang ở đều có chung cảm giác này, khi mà sảnh lễ tân bỗng trở thành nhà trẻ bất đắc dĩ và trung tâm "buôn dưa lê" của các cô giúp việc.

(Ảnh minh họa: mochuongha)

Tôi mới nhận nhà ở khu vực Liễu Giai (Hà Nội) từ tháng 4 năm nay. Đây là một khu chung cư cao cấp có giá đắt đỏ, sau bao năm tích góp, được nhiều lời khuyên của bạn bè khi sống ở khu chung cư cao cấp với nhiều tiện ích và không gian sống trong mơ, tôi quyết bán căn nhà đất đang ở, chuyển về khu chung cư này cho gần bạn bè, vì bạn tôi cũng mua ở đây khá nhiều.

Khi về đây chừng một tháng, vì công việc cũng đi làm tối ngày, ít giao du, chỉ đi từ hầm để xe lên nhà và ngược lại, khi nào muốn mua sắm thì lại bấm thang máy lên tầng đó, nhìn chung khu chung cư tôi đang ở, xét về tiện ích thì không chê vào đâu được.

Chuyện chỉ khiến tôi thấy khó chịu chính là sự vô ý tứ của các cô giúp việc tại các khu nhà này. Thi thoảng tôi xuống lễ tân lấy thư thì không thể không ngỡ ngàng, hốt hoảng trước cảnh tượng các bà, các cô ngồi ở ghế sofa, phe phẩy cái quạt, cho dù phòng bật máy lạnh mát rượi, chân gác cả lên ghế, ngồi tụm năm tụm ba nói chuyện rôm rả. Nhiều người khách sang trọng đến thăm nhà không thể ngoái nhìn và cau mặt, chính tôi cũng đã ra phản ánh ở quầy lễ tân về việc nên cảnh báo các cô giữ gìn văn hóa chung cư. Thế nhưng, chuyện đâu vẫn hoàn đó.

Có lần, khi tôi bước vào cửa, phải bấm vân tay để mở, bỗng đâu có một cô giúp việc dáng tất tả chạy đến hất tay tôi ra, tôi còn chưa kịp hiểu mô tê ra làm sao thì cô ấy cười cợt: "Cô thông cảm, tôi về nấu cơm trước không nhà chủ mắng, gớm, đi chợ muộn có tí mà làm như cả nhà chết đói đến nơi!". Nói xong chạy xô cả cửa kính, trong khi đó tôi và cô ấy vẫn phải chờ thang máy xuống, không hiểu chen lấn và tranh vào trước để làm gì.

Khi vào thang máy, tôi thấy có một cô lao công đang dọn dẹp, vốn tính lịch sự, tôi hay chào mọi người. Cô lao công cũng nhận ra tôi liền chào lại: "Chị thông cảm, hôm nay em phải lau sớm hơn để khách vào đi cho thơm", tôi cười chưa hết miệng thì cô giúp việc le te kia lại "nhảy" vào mồm: "Ôi giời, chào hỏi gì, chị chào thế này có mà chào cả ngày à?", thật vô duyên hết chỗ nói.

Chưa hết, khu nhà tôi còn có phòng chung để cư dân có thể mời khách ra đó ngồi trò chuyện, hệt như một quán cafe, thế nhưng lần nào khách nhà tôi đến đó là y như rằng lần ấy tôi gặp các cô, các chị mang trẻ con ra bón cơm, tụi trẻ chạy huyên náo khắp phòng, các bà, các cô thì ngồi chân gác chân co, tay cầm bát cơm y như ở sân quê (Xin lỗi, tôi không có ý chê người quê, nhưng các cụ có câu "nhập gia tùy tục", cần phải có cách ứng xử phù hợp với từng không gian sống).

Ở cạnh phòng tiếp khách có một vườn treo đẹp hiếm thấy ở các chung cư tại Hà Nội, bạn tôi đến đây đều phải khen nức nở rằng quyết định ở đây là đáng đồng tiền bát gạo. Vừa khen xong thì thấy ngay một chị giúp việc  "xi tè" một đứa bé hơn một tuổi ở khóm hoa ngay trước mặt. Tôi chỉ còn nước chụp lại ảnh và gọi bảo vệ ra lập biên bản.

Chung cư cao cấp luôn được mặc định là nơi dành cho tầng lớp trung và thượng lưu, với những nguyên tắc ứng xử có văn hóa, thậm chí là văn hóa cao. Thế nhưng, chung cư dạng này lại đang vướng phải một vấn đề khó nói, mà bắt nguồn lại chính từ các chị giúp việc. 

Nhiều khi muốn tặc lưỡi cho qua, chấp nhận "sống chung với lũ", thế nhưng mỗi lần xuống sảnh lễ tân, nhìn các cô các bà chơi nguyên bộ đồ ở nhà, đi dép lê loẹt quẹt, ngồi tót sỗ sàng lên sofa ngay tại sảnh, nói cười rôm rả, mỗi chị thêm một cái xe nôi trẻ con đi kèm, thật, trông không khác gì cái nhà trẻ.